Có những ngày Đông sang buồn như thế... !

Tôi buồn! Điều mà tôi cũng không thể nghĩ tới đó chính là tại sao mình lại có thể buồn đến như vậy. Những ngày Hà Nội chào đón mùa Đông mà chưa kịp tạm biệt nàng Thu bé nhỏ và ngắn ngủi thì tôi lại bị ốm. Chưa kịp cảm nhận mùa Đông se se lạnh đầu mùa với những sở thích ngồi bên nồi lẩu nóng ấm hay nhâm nhi tách cafe nóng ngắm trời lạnh.

Câu chuyện số 1: ăn xôi, gà Mạnh Hoạch một mình

Đã lâu rồi, kể từ ngày cuốn nhật ký hồi cấp 3 của tôi bị mất thì tôi mới lại viết những dòng hồi ký cho riêng mình. Những năm tháng là sinh viên tôi có viết, nhưng viết được vài bữa thì lại thôi và thời gian cứ đằng đẵng trôi đi mãi.